Tôi trông kho đồ thất lạc của bến xe được chín năm.
Kho là một căn phòng chừng hai chục mét vuông nằm sau quầy bán vé, cửa sắt, có một ô cửa sổ nhỏ nhìn ra bãi đỗ. Trên tường treo tấm bảng ghi ĐỒ THẤT LẠC — LIÊN HỆ GIỜ HÀNH CHÍNH, chữ do tôi tự kẻ, hơi nghiêng về bên phải.
Việc của tôi đơn giản. Nhà xe quét dọn cuối chuyến, thấy đồ khách bỏ quên thì mang vào; tôi ghi vào sổ — ngày, tuyến, biển số xe, mô tả đồ — rồi xếp lên giá. Ai đến tìm thì đối chiếu, ký nhận, mang về.
Chỉ có điều số lượng không bao giờ khớp.
Ô là thứ tôi để ý trước nhất. Tháng nào mưa nhiều thì ô nhiều, chuyện đó bình thường. Nhưng có những tháng nhà xe không mang vào cái ô nào, sổ ghi rõ là không, mà cuối tháng đếm lại vẫn thừa ra một hai cái. Ô lạ, không giống cái nào đã có.
Tôi báo lên phòng hành chính hai lần. Lần đầu người ta bảo tôi đếm sai. Lần thứ hai người ta bảo tôi đừng đếm nữa.
Giày thì ngược lại: giày bao giờ cũng lẻ. Chín năm nay kho tôi chưa từng có một đôi giày đủ hai chiếc. Tôi không giải thích được vì sao một người xuống xe mà bỏ quên đúng một chiếc giày, nhưng việc ấy vẫn xảy ra đều đặn, mỗi năm vài lần.
Còn chuyện này thì tôi chỉ kể cho người nào hỏi kỹ.
Đồ trong kho tự xếp lại.
Tôi xếp theo ngày nhận, đó là quy định. Nhưng sáng ra, thỉnh thoảng tôi thấy chúng đã nằm khác: găng tay dồn về một góc với nhau, sách vở dồn một giá, còn đồ của trẻ con — bình sữa, cái gối nhỏ, con thú nhồi bông — bao giờ cũng tụ lại thành một cụm ở giá thấp nhất, chỗ dễ với tay nhất.
Ban đầu tôi tưởng mình nhớ nhầm. Sau chín năm thì tôi thôi không tưởng nữa. Tôi vẫn ghi sổ theo cách cũ, còn trên giá thì để chúng nằm chỗ chúng muốn nằm.
Trên giá cao nhất có một cái phích nước, nhận tháng Mười một năm 2009, tuyến đi Tuyên Quang. Không ai hỏi. Theo quy định, đồ để quá hai năm thì thanh lý, nhưng cái phích ấy đã qua ba đời người trông kho, ai cũng không thanh lý, và ai cũng không giải thích tại sao. Tôi cũng không.
Có một lần, một người đàn ông mang vào cái nhẫn cưới, nói nhặt được ở ghế sau xe tuyến Hải Phòng. Tôi ghi vào sổ. Ba hôm sau chính người ấy quay lại, hỏi cái nhẫn còn không. Tôi bảo còn. Anh ta nhìn nó một lúc, rồi bảo thôi, anh cứ giữ, rồi đi ra.
Cái nhẫn ấy đến giờ vẫn ở kho tôi. Trong sổ tôi ghi là nhặt được. Tôi không biết ghi cách nào khác.
Mỗi năm có một hôm đồ trong kho vơi đi.
Thường vào quãng cuối tháng Chạp, trước Tết mươi ngày, lúc bến xe đông nhất trong năm. Sáng hôm ấy tôi mở cửa thì thấy trống mấy chỗ trên giá. Không phải mất trộm: cửa sắt vẫn khoá, sổ vẫn nguyên, mà chỉ mấy món đã nằm đấy lâu nhất là không còn.
Tôi vẫn ghi vào sổ: thanh lý. Chữ ấy dễ giải thích với phòng hành chính hơn.
Năm thứ chín, tức là năm ngoái, tôi tìm thấy trong kho một cái cặp lồng nhôm, quai buộc dây chun, nắp móp một góc.
Tôi nhận ra nó ngay, vì cái móp ấy là do tôi làm ra.
Hồi tôi đi làm xa, mỗi tuần về nhà một lần, mẹ tôi bao giờ cũng gửi theo một cặp lồng thức ăn. Một lần tôi ngủ quên, xuống xe vội, bỏ quên nó trên giá để đồ. Hồi ấy tôi chưa làm ở bến xe, và cũng chưa biết bến xe có cái kho này.
Trong sổ không có dòng nào ghi nhận nó. Tôi lật lại cả năm ấy, không có.
Tôi mang cặp lồng về nhà. Hôm sau tôi mang trả lại kho, xếp lên giá cao nhất, cạnh cái phích năm 2009.
Tôi vẫn chưa nghĩ ra phải ghi vào sổ thế nào.
Đọc chậm — chú giải
- bến xe
- nơi xe khách đường dài đỗ để đón và trả khách
- nhà xe
- người của hãng xe: lái xe, phụ xe, người bán vé
- phích nước
- bình giữ nhiệt dùng đựng nước sôi
- cặp lồng
- hộp nhôm hoặc inox nhiều tầng, dùng đựng cơm mang theo
- thanh lý
- bán đi hoặc bỏ đi số đồ tồn kho theo quy định
