Trưa mùa hè, con cáo đi lang thang qua một vườn nho. Nó đang khát khô cổ.
Trên giàn cao có một chùm nho chín, vỏ căng, màu tím sẫm, treo lủng lẳng ngay trên đầu.
Cáo lùi lại lấy đà, nhún chân nhảy lên. Hụt. Nó nhảy lần nữa, cao hơn một chút. Vẫn hụt. Nó nhảy đến lần thứ mười, chân đã mỏi, lưỡi đã thè ra, mà chùm nho vẫn ở nguyên chỗ cũ, không hề nhúc nhích.
Cáo đứng thở một lúc. Rồi nó quay đi, vừa đi vừa nói to lên, như nói cho ai đó nghe:
— Nho ấy còn xanh. Chua lắm. Cho không cũng chẳng ăn.