Bản kiểm điểm của con mèo

Đọc khoảng 4 phút·Ban biên tập Truyện Đọc · 2026·Ấm áp, Hài hước

Kính gửi: Chủ hộ.
Người viết: Mướp, mèo, ba tuổi rưỡi, không có giấy tờ tuỳ thân.
Về việc: các sự cố xảy ra trong nhà tuần vừa rồi.

Trước hết tôi xin khẳng định rằng tôi viết bản này hoàn toàn tự nguyện, không ai ép, mặc dù đúng là khẩu phần pate của tôi đã bị cắt từ hôm thứ ba.

Sự việc thứ nhất: cái cốc trên bàn.

Bên nguyên cho rằng tôi “cố ý đẩy cái cốc xuống đất”. Tôi bác bỏ từ “cố ý”.

Sự thật là: cái cốc được đặt cách mép bàn bảy phân. Bảy phân, thưa chủ hộ. Bất kỳ ai có hiểu biết tối thiểu về vật lý đều thấy đó là một trạng thái không bền vững. Tôi chỉ tiến hành một phép thử. Tôi đưa chân ra chạm nhẹ vào thành cốc để xác minh giả thuyết. Giả thuyết được xác minh.

Việc tôi nhìn thẳng vào mắt chủ hộ trong suốt quá trình thử nghiệm, như lời cáo buộc, là hoàn toàn chính xác. Đó là thái độ nghiêm túc của người làm khoa học, không phải sự thách thức.

Sự việc thứ hai: bàn phím.

Chủ hộ cáo buộc tôi “nằm lên bàn phím trong lúc chủ hộ đang họp trực tuyến”, dẫn đến việc trong ô trò chuyện của cuộc họp xuất hiện dòng ký tự “ggggggggggggggggg” và một biểu tượng mặt cười khiêu vũ mà đến nay chưa ai giải thích được cách nó xuất hiện.

Tôi xin trình bày bối cảnh. Bàn phím là vật ấm nhất trong phòng, có kích thước vừa đúng chiều dài thân tôi, và nằm ngay dưới mặt của chủ hộ — người mà suốt hai tiếng đồng hồ chỉ nói chuyện với một cái màn hình.

Tôi đã thử các biện pháp ôn hoà trước: đi qua đi lại, kêu ba lần, cọ đầu vào khuỷu tay chủ hộ. Tất cả đều bị phớt lờ.

Việc nằm lên bàn phím là biện pháp cuối cùng, và tôi lưu ý rằng nó có hiệu quả ngay lập tức. Đề nghị ghi nhận tính hiệu quả này trong phần đánh giá.

Sự việc thứ ba: bốn giờ sáng.

Đây là nội dung tôi bị phê bình gay gắt nhất, và cũng là nội dung tôi thấy oan nhất.

Chủ hộ cho rằng tôi “chạy như điên từ phòng khách vào phòng ngủ, nhảy lên tủ, nhảy xuống, rồi chạy ngược lại, lặp lại bảy lần, vào lúc bốn giờ mười lăm phút sáng”.

Về mặt số liệu, tôi không phản đối. Về mặt bản chất, tôi phản đối.

Bốn giờ mười lăm sáng là giờ đi săn. Điều này đã được ghi trong tôi từ trước khi có nhà, có tủ, có chủ hộ và có cả loài người. Chủ hộ không thể yêu cầu tôi từ bỏ mấy vạn năm tiến hoá chỉ vì tám giờ sáng mai chủ hộ có cuộc họp.

Vả lại, trong nhà không có con mồi nào. Đó không phải lỗi của tôi.

Về hình thức kỷ luật đang áp dụng.

Tôi được biết khẩu phần pate đã bị cắt từ hai lần một ngày xuống một lần, “cho đến khi có tiến bộ”.

Tôi xin lưu ý rằng biện pháp này không có tác dụng giáo dục. Nó chỉ khiến tôi tăng cường các hành vi thu hút sự chú ý, bao gồm nhưng không giới hạn ở: kêu trước cửa phòng tắm, ngồi lên tài liệu, và nhìn chằm chằm vào chủ hộ trong lúc chủ hộ ăn.

Phần tự nhận khuyết điểm.

Sau khi suy nghĩ, tôi nhận thấy mình có một khuyết điểm thật.

Hôm thứ năm, chủ hộ về nhà muộn, ngồi xuống ghế và không bật đèn. Chủ hộ ngồi như thế khá lâu. Lúc ấy tôi đang nằm trên bệ cửa sổ, chỗ ấm nhất nhà, và tôi đã nằm yên ở đó thêm mười phút nữa mới đi xuống.

Mười phút ấy là khuyết điểm của tôi. Đáng lẽ tôi phải xuống ngay.

Tôi xin hứa lần sau sẽ xuống ngay.

Ký tên: Mướp
(dấu chân trước bên phải, có nhúng mực, đề nghị chủ hộ đừng lau vội)

Đọc chậm — chú giải

bản kiểm điểm
văn bản tự nhận lỗi, quen thuộc trong môi trường cơ quan và trường học Việt Nam
chủ hộ
người đứng tên hộ khẩu; ở đây dùng đùa
pate
thức ăn hộp cho mèo
bên nguyên
bên đưa ra cáo buộc, từ dùng trong xét xử
Tác giả: Ban biên tập Truyện Đọc
Bản quyền: Sáng tác gốc của Truyện Đọc
Nguồn văn bản: Sáng tác gốc.
Thấy sai sót trong bản văn hoặc phần chú giải? Báo cho ban biên tập.
Scroll to Top